hãn phu đam mỹ
Hồi 24: Ý loạn tình mê. Dương Quá thấy con ngươi mắt màu xanh của vị thần tăng nước Thiên Trúc có ánh lạ, khóe miệng có vẻ thương cảm, nghĩ chất độc trong người mình khó trị, đến mức vị thần tăng trị độc này cũng phải thúc thủ, thì cười nhạt, nói: - Đại
A Bảo do dự. Tuy rằng an ủi mỹ nhân như vậy sống rất tốt đẹp, nhưng là nói như thế nào trương giai giai cũng so với chính mình lớn hơn mười tuổi, như vậy vong niên luyến tựa hồ không tốt lắm.
Phương Nam Book. NXB Văn Hóa - Văn Nghệ. Không tìm thấy mục nào phù hợp với tiêu chí tìm kiếm. 37874. 43714. 48971. @dicaphekhong. A Crazy Mind Team. Adelina Lirius.
"Phúc đức cung" cái này "Huynh đệ cung, phu thê cung" - 【88say sinh hoạt vận mệnh võng 】 「福德宮」之於「兄弟宮、夫妻宮」 - 【88say生活命理網】 hãn tương thất sát Tinh 悍將七殺星 luận phu thê tình yêu của ngươi hôn nhân có thể hay không hoàn mỹ 论夫妻
Phía bên kia, thấy tôi chạy dẫn đầu rất hung hãn, chắc tưởng sau tôi là đại quân ghê gớm, bèn lập tức tháo lui. Trong lúc vội vàng họ còn bỏ lại mấy cây súng AK nữa chứ.
Site De Rencontre Et Mariage Gratuit. Bạn đang đọc truyện Hãn Phu full đã hoàn thành của tác giả Neleta. Trong gian phòng gạch mộc âm u, một người ngồi yên trên giường đất nhìn trần nhà cũ nát không biết đang suy nghĩ điều gì. Bên cạnh thành giường là tám cái rương gỗ son xếp ngay ngắn thành hai hàng, mỗi hàng bốn cái, chen chúc trong gian phòng nhỏ lại càng trở nên chật chội. Trên tường còn dán một phiến giấy hỉ màu đỏ, phía dưới lưng người nọ là bộ chăn đệm đỏ thẫm, nhưng những thứ này lại không thể che đi vẻ cũ kỹ của căn ngoài thỉnh thoảng lại có tiếng động truyền vào, người nọ lại không mấy để ý tới. Ngẩng cổ mệt mỏi, hắn lại đơn giản nằm xuống, bộ dáng giống như sống mà không còn gì luyến tiếc, lại cũng giống như đang ngẩn người. Phát ngốc một hồi lâu, mặc dù đói bụng nhưng hắn cũng lười chẳng muốn xuống giường tìm đồ ăn. Qua cả quãng thời gian dài, thế nhưng lại không có ai đi vào tìm hắn. Hắn còn định phát ngốc tới cho khi trời cùng đất tận thì bên ngoài bỗng dưng lại vang lên tiếng kêu bén nhọn."Đại ca, Thiệu gia lại tới gây sự, ngươi mau ra ngoài xem đi. Nương sắp bị làm cho tức chết rồi!" Một nữ nhân mập mạp ở ngoài sân hét lên, giọng nói chói tai khiến người nghe phải nhíu mày. Bên cạnh đó, nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Bá Chủ Vạn Linh Chi Hệ Thống và Vô Thượng Niết Bàn.
Văn ánNgôi nhà mà Lục Hãn Kiêu đang sống độc thân, Bỗng bị đưa tới một con nhóc họ hàng lạ vậy, cuộc sống về đêm của tiểu Lục tổng, từ ca hát uống rượu phóng túng bay nhảy biến thành dạy một cô nhóc làm bài tập, làm bài tập, làm bài tháng sau—“Lục Hãn Kiêu, anh hôn đủ chưa?”Thế giới bớt đi một pho tượng vàng Lục tổng x tức chết mấy người theo đuôi Lục yêu hằng dung Tình yêu duy nhất, thiên chi kiêu vật chính Lục Hãn Kiêu, Chu Kiều. Chương TRẠNG THÁIsố chữlượt xemcập nhật Chương 1 Cô gái nhỏ thân thích XEM 28/10/2019 Chương 2 Ôi, Thượng Đế của tôi XEM 28/10/2019 Chương 3 Đưa canh XEM 28/10/2019 Chương 4 Đóa hoa muốn đánh người XEM 28/10/2019 Chương 5 Ham mê đặc thù XEM 28/10/2019 Chương 6 Yêu thương trần trụi XEM 28/10/2019 Chương 7 Lục tổng dạy em đầu tư cổ phiếu XEM 28/10/2019 Chương 8 Cởi trần XEM 28/10/2019 Chương 9 Cơ bụng vẫn còn XEM 28/10/2019 Chương 10 Kéo búa bao XEM 28/10/2019 Chương 11 Kích thích không XEM 28/10/2019 Chương 12 Tiểu vương tử ăn ớt XEM 29/10/2019 Chương 13 Boy nũng nịu XEM 30/10/2019 Chương 14 Ảnh đế XEM 04/11/2019 Chương 15 Khen thưởng XEM 05/11/2019 Chương 16 Ôi trời! XEM 06/11/2019 Chương 17 Baidu cũng không giải thích được. XEM 11/11/2019 Chương 18 Bắn bắn bắn XEM 11/11/2019 Chương 19 Sự kiện hồ bơi một XEM 12/11/2019 Chương 20Sự kiện hồ bơi hai XEM 13/11/2019 Chương 21 Tiểu Lục tổng trắng trẻo XEM 18/11/2019 Chương 22 Em! Chê! Anh! Già! XEM 19/11/2019 Chương 23 Chu Kiều thối XEM 20/11/2019 Chương 24 Anh có hai quả trứng. XEM 25/11/2019 Chương 25 Cưỡng ép mặc đồ đôi XEM 26/11/2019 Chương 26 Vì em mà làm thơ XEM 27/11/2019 Chương 27 Mùa xuân của lão nam nhân XEM 02/12/2019 Chương 28 Ôm công chúa XEM 03/12/2019 Chương 29 Hoa nở rất đẹp XEM 04/12/2019 Chương 30 Đây gọi là tư thế gì XEM 09/12/2019 Chương 31 Bạn trai 99 phần XEM 10/12/2019 Chương 32 Mỗi ngày một cốc sữa XEM 11/12/2019 Chương 33 Che chở em XEM 16/12/2019 Chương 34 Nhà nghỉ chỉ 88 đồng XEM 17/12/2019 Chương 35 Anh là đồ đại bại hoại XEM 18/12/2019 Chương 36 Thầy Lục phụ đạo tâm lý XEM 23/12/2019 Chương 37 Nhịp tim hai trăm năm mươi XEM 24/12/2019 Chương 38 Không có hảo tâm XEM 24/12/2019 Chương 39 Yêu thương cưng chiều anh XEM 24/12/2019 Chương 40 Anh nuôi em XEM 25/12/2019 Chương 41 Cho anh chút sắc mặt XEM 30/12/2019 Chương 42 Nam yêu tinh XEM 31/12/2019 Chương 43 Đồ lừa đảo cứt thối XEM 01/01/2020 Chương 44 Vận mệnh XEM 01/01/2020 Chương 45 Ngô Ngạn Tổ XEM 06/01/2020 Chương 46 Kiều Kiều cố lên XEM 07/01/2020 Chương 47 Nằm viện XEM 08/01/2020 Chương 48 Chúng ta XEM 13/01/2020 Chương 49 Đánh anh XEM 14/01/2020 Chương 50 Bỏ đi XEM 15/01/2020 Chương 51 Cuộc sống mới XEM 20/01/2020 Chương 52 Tin tức vị gà rán XEM 21/01/2020 Chương 53 Gặp lại XEM 22/01/2020 Chương 54 Thắt lưng lại nhỏ XEM 27/01/2020 Chương 55 Phòng tắm XEM 27/01/2020 Chương 56 Nhà nghỉ XEM 28/01/2020 Chương 57 Về nước XEM 29/01/2020 Chương 58 Làm hòa XEM 29/01/2020 Chương 59 Đã thấy bánh nói chuyện bao giờ chưa? XEM 03/02/2020 Chương 60 Đoàn tụ sum vầy XEM 04/02/2020 Chương 61 Ngả bài với Từ Thần Quân XEM 05/02/2020 Chương 62 Bé trai nhiều lông XEM 10/02/2020 Chương 63 Cầu hôn XEM 11/02/2020 Chương 64 Hạnh phúc XEM 12/02/2020 Chương 65 Kết hôn XEM 17/02/2020 Chương 66 Phiên ngoại - Ánh trăng núi tuyết 1 18/02/2020 Chương 67 Phiên ngoại - Ánh trăng núi tuyết 2 19/02/2020 Chương 68 Phiên ngoại - Ánh trăng núi tuyết 3 24/02/2020 Chương 69 Phiên ngoại - Ánh trăng núi tuyết 4 25/02/2020 Chương 70 Phiên ngoại - Ánh trăng núi tuyết 5 26/02/2020 Chương 71 Phiên ngoại mang thai của Lục tổng và Tiểu Kiều 26/02/2020
Lục Hãn Kiêu lại lấy một nắm cẩu kỷ, đưa cho Chu Kiều, “Cùng bồi bổ không?"Chu Kiều không khiến anh lúng túng, hào phóng lấy hai hạt bỏ vào miệng, "Rất ngọt."Tiếng đập cửa vang lên, Lục Hãn Kiêu ra mở cửa, dì Tề mang hai cái thùng giấy lớn đi vào, "Ngỗng có chỗ ở rồi."Lục Hãn Kiêu ồ một tiếng, "Nhà sang trọng ghê cơ."Dì Tề vui mừng, "Dì đi làm đồ ăn khuya cho hai đứa nhé.""Không cần làm cho cháu." Lục Hãn Kiêu hất cằm về phía Chu Kiều, "Dì làm cho cô ấy thôi.""Cháu cũng không ăn đâu." Chu Kiều nói rồi chuẩn bị trở về Tề vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi "Tiểu Kiều, ngày mai cháu có phải đến trường học không?""Có ạ, trước kia chủ nhiệm khoa giới thiệu cho cháu một thầy giáo, ngày mai cháu đi mượn thầy ấy vài cuốn sách." Chu Kiều nói."Vậy à, cháu biết đi như thế nào chưa?" Dì Tề quan tâm hỏi."Cháu tra cẩn thận rồi ạ, đi bus số 703, rất tiện lợi."Lục Hãn Kiêu đứng cạnh nghe hết câu chuyện, không lên tiếng. Lúc Chu Kiều đi qua, anh đột nhiên nói "Trong ngăn kéo tủ giày có một cái chìa khóa, cô cầm lấy, tránh cho lúc về không có ai mở cửa."Chu Kiều nói đồng ý, sau đó trở về Hãn Kiêu hỏi "Dì Tề, đây là con cái nhà ai, quan hệ với nhà mình như thế nào? Sao cháu không có chút ấn tượng gì vậy?""Con gái của Kim Tiểu Ngọc." Tiểu Ngọc là ai?""À, là con gái nuôi của ông nội cháu." Dì Tề nói "Nhà ở xa, cháu chưa gặp bao giờ cũng là bình thường."Lục Hãn Kiêu suy nghĩ một lúc, không có kết quả, hỏi "Ông nội lại còn nhận con nuôi cơ à. Mẹ của cô ấy đâu?""Đi Mỹ xử lý việc nhà." Dì Tề nói "Hai vợ chồng cãi nhau ly hôn, khá là phức tạp."Lục Hãn Kiêu nghe xong giương mắt, "Ly hôn?""Đúng vậy, Tiểu Kiều muốn thi nghiên cứu sinh nên mới phải nhờ ông bà nội cháu chăm sóc, dù sao con bé vẫn chưa quen cuộc sống ở đây." Dì Tề cẩn thận trói ngỗng, sau đó đi rửa tay, "Dì nấu mì cho cháu nhé?""Không cần đâu, dì nghỉ ngơi sớm chút đi." Lục Hãn Kiêu về phòng ngủ trước, thuận tay mở đèn tinh dầu, bấy giờ mới bỏ qua chuyện phòng khách đầy lông ngỗng vừa sau là thứ hai nên Lục Hãn Kiêu dậy sớm, lúc ra cửa, đúng lúc gặp được Chu Kiều đang chờ thang Hãn Kiêu ấn tầng trệt, thuận miệng hỏi "Đến trường học à?""Uhm.""Biết đi như thế nào chưa?""Biết rõ."Tới tầng một, Chu Kiều ra khỏi thang máy, từ tiểu khu đi ra ngoài cũng không xa lắm, không tốn nhiều thời gian. Cô hẹn với giáo sư lúc chín giờ, nhưng đã mười phút trôi qua mà xe bus vẫn chưa đến, Chu Kiều bắt đầu sốt mãi xe 703 mới tới, nhưng lại chật ních xe ở trong kêu to "Xe đầy lắm rồi! Chờ chuyến sau đi!"Chu Kiều không buông tha, hai tay kéo cửa xe, nhưng cửa không mở, "Vẫn nhét thêm được một người nữa mà!"Trên đường, xe cộ đi qua đi dừng đèn đỏ, trong chiếc Land Rover, Lục Hãn Kiêu trượt cửa sổ xe xuống, miệng ngậm điếu thuốc, vừa định châm lửa thì nhìn thấy trận chiến người xe cách đó không nhìn kĩ, "Ồ, đây không phải là Chu Kiều sao?"Lại quan sát thêm một lúc, Lục Hãn Kiêu thở dài nói "Rõ là một con nhóc ương ngạnh."Chu Kiều bị chen lấn đã lộ ra vẻ mệt mỏi, ngón tay kéo cửa xe biến thành màu đỏ, một chân bước lên một chân giẫm xuống đất, tư thế giống như trượt bus chuẩn bị chạy.“Chờ, chờ chút! Cháu còn chưa lên xe!”Chu Kiều gấp gáp, vừa mới chuẩn bị lấy đà leo lên, bả vai căng thẳng, lại bị mọi người đẩy xuống."Ôi!" Cô quay đầu nhìn lại, là Lục Hãn Kiêu. khẽ nhíu mày, nghiêm túc phê bình "Hành động của cô rất nguy hiểm, tranh chấp với xe bus làm gì?""Tôi...""Nó là cái xe to tướng, đến tôi lái xe còn không dám đụng vào nó, cô đang thể hiện quật cường hay gì thế?"Trời ạ, cái người ngu ngốc này nói thật nhiều."Tôi bị muộn rồi." Chu Kiều cất bước chuẩn bị vẫy Hãn Kiêu dùng kính râm gõ vai cô, "Thôi thôi, chỗ này khó bắt xe." Anh không chút nghĩ ngợi nói, "Tôi chở cô đi."Chu Kiều sững sờ một chút."Nhanh lên, xe tôi ngừng ven đường là trái luật đấy.""À." Chu Kiều bước nhanh theo sau, nhìn bóng lưng Lục Hãn Kiêu nghĩ thầm, cẩu kỷ tối qua hiệu quả thật nhanh chóng, không chỉ bổ não, còn bổ cả lương nhà đến trường khoảng 3 trạm xe, Lục Hãn Kiêu đưa người đến cổng trường xong không lập tức rời đi mà lấy điện thoại di động ra, chụp trường học một bức, sau đó đăng ảnh lên vòng bạn bè.[Một số người không có văn hóa, tao không chỉ đích danh là Trần Thanh Hòa đâu, xin mời thành kính dập đầu với tấm hình này, kiếp sau có lẽ có thể thuộc vài bài thơ cổ.]Đăng ảnh xong, anh cười ha ha ha ha ha, thỏa mãn chuyển động tay lái.———Năm giờ chiều, Chu Kiều trở về nhà, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi người dì Tề khỏe mạnh, vô cùng tự tin đang ở trong bếp, "Tiểu Kiều, tối nay ăn ngỗng hầm cách thủy nhé!"Chu Kiều thay giày rồi đi tới, người anh em ngỗng đã được nấu thành một món ngon miệng, lửa nhỏ hầm cách thủy, mùi thơm bay bốn phía."Tới đây tới đây, cháu uống chén canh trước đi.""Vâng dì cứ để cháu."Chu Kiều chủ động cầm chén thìa, vừa ăn vừa nghe dì ca cẩm "Haizz, thằng nhóc Hãn Kiêu này lại không về ăn cơm tối, ăn bên ngoài dầu mỡ không sạch sẽ, đau dạ dày sẽ ảnh hưởng đến gan, gan không tốt, phổi cũng bị tổn thương, tục ngữ nói, tim phổi là người một nhà, cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến trái tim nữa."Mấy lời ít ỏi đã đem vòng tuần hoàn của con người kể hết một lần, người xưa quả nhiên lợi người trung niên đặc biệt thích càu nhàu, Chu Kiều không nói gì, chứ thật ra cô rất thích nghe. Cô cười một tiếng, nói "Vậy dì để lại cho anh ta một phần làm thức ăn khuya cũng được.""Không không không." Dì Tề chỉ người anh em ngỗng, "Để lâu sẽ không còn ngon nữa. Thế này đi, bây giờ còn sớm, để dì mang cho nó."Chu Kiều gật gật đầu, "Vậy dì ăn cơm xong hãy đi."Để đưa đồ, dì Tề ăn cơm với tốc độ như bão, sau khi ăn xong liền lôi giấy bút ra, "Đây là địa chỉ công ty thằng bé, bà Lục vừa cho tin tình báo. Tiểu Kiều, cháu lên mạng tra rồi vẽ cho dì cái bản đồ đi."Còn định vẽ bản đồ?Dì Tề, kỹ năng tình báo của dì thật sự là…Chỗ kia không xa cũng không gần, Chu Kiều mở di động, dì Tề đeo kính lão lên, vẽ vòng tròn như cái bánh tượng trưng cho khúc cua quẹo, đường gạch chéo tượng trưng cho ngã đường xuống, ba vòng tròn, hai gạch chéo, thật là nguy Kiều không yên tâm, bỏ bát đũa xuống, "Nhất định phải đưa sao ạ?" nhiên rồi, nói cho cháu một bí mật." Vẻ mặt dì Tề thần bí, "Kiêu Kiêu nhà ta bị sinh non đó, khi đó cha nó là Cục trưởng Cục công an quận, mẹ nó cũng vừa thăng chức lên giám đốc, thế nên mệt nhọc quá độ rồi sinh non."Hóa ra còn có một đoạn chuyện xưa không muốn ai biết như vậy, khó trách lại muốn ăn cẩu Kiều nháy mắt mấy cái, "Vậy, sinh non bao lâu ạ?""Ba ngày.""..."Bộ gen cả nhà này đều thật là cực phẩm, Chu Kiều bình tĩnh lại, nói "Dì Tề, để cháu đi đưa cho.""!!!" Đúng như ao ước. Dì Tề tháo kính lão xuống, "Cháu lưu số điện thoại của Hãn Kiêu vào, 158xxx."Chu Kiều "..."———Công quán Phi Lục tổng ngồi ghế lô, ca hát hát ca, đánh bài đánh bài, công việc cực kỳ không chính đáng."Trời ạ, lại thua." Lục Hãn Kiêu ngậm điếu thuốc, quăng bài lên bàn, thua thê thảm ba ván liên tiếp."Nhân viên phục vụ, cho thêm một thùng Nông Phu sơn tuyền nào." Trần Thanh Hòa hét to, "Các vị yên lặng, tiếp theo xin mời Lục tổng của chúng ta, biểu diễn cho mọi người xem tiết mục nuốt bình nước."Lục Hãn Kiêu thở có chút khó khăn, mở nắp, ngửa đầu uống ừng nháy mắt, tiếng huýt sáo cùng vỗ tay vang vọng khắp ĩ hết một vòng, cuối cùng yên tĩnh Hãn Kiêu và Trần Thanh Hòa ngồi cạnh quầy bar, trò chuyện giết thời gian."Cô gái nhà thân thích kia dáng vẻ thế nào?""Không biết tả thế nào." Lục Hãn Kiêu lấy bao thuốc lá ra, ngậm một điếu vào miệng. Anh lăn lộn trong xã hội sớm, trình độ nhìn người cũng không tệ. Chu Kiều, bề ngoài lạnh nhạt, nhưng thật ra là để che dấu tình cảm của Hãn Kiêu đưa ra đánh giá, "Khá tinh ranh đấy.""Cô ta trêu chọc mày à?""Mày nói xem.""Cũng đúng, cô ta là máy bay trinh sát ông nội mày phái đến mà."Lục Hãn Kiêu búng búng tàn thuốc, hừ một tiếng, "Nhân tiểu quỷ đại*. Đi, gọi người đến đủ đi, tiếp tục đấu địa chủ."*Nhân tiểu quỷ đại là một thành ngữ, ý chỉ tuổi còn nhỏ mà ý nghĩ cũng rất khôn khéo, làm người nghịch ngợm, mưu ma chước quỷ dứt lời, điện thoại di động của anh liền vang Hãn Kiêu nghe máy, "Ai vậy?" Tạm ngừng, "Ặc, Chu Kiều?"Chu Kiều đứng ở cửa, trời còn chưa tối hẳn nhưng đã có ánh đèn neon rêu rao lập nhìn chằm chằm vào công quán khí thế, đổi bên nghe điện thoại, "Anh có thể đi ra một chút không? Tôi có...""Đợi chút." Lục Hãn Kiêu ngắt lời, có chút buồn bực, "Làm sao cô biết tôi ở đây? Là ông bà nội nói cho cô biết sao?"Lời này không sai, Chu Kiều lên tiếng, "Đúng, tôi chính là đến...""Cô chính là tới làm máy bay trinh sát chứ gì?" Lục Hãn Kiêu trêu chọc nói, "Đánh lén khiến tôi trở tay không kịp, xem tôi đang làm gì, sau đó báo cáo cho ông nội tôi, đúng không?"Thái độ kỳ quái gì Kiều vẫn nhỏ giọng như cũ, nhưng giọng điệu đã không còn ôn hòa, "Tôi đưa đồ đến, anh không cần thì tôi ném đi."Đưa đồ?Đồ gì?Lục Hãn Kiêu tĩnh tâm, mấy giây không lên tiếng, đầu bên kia đã cúp điện thoại mặt anh trầm tĩnh, sau đó đứng lên đi ra Thanh Hòa gào to "Còn đánh bài hay không, đi đâu đấy?"Lục Hãn Kiêu không buồn quay đầu lại, "Đánh."Đi ra, cách cửa chính bằng thủy tinh, Lục Hãn Kiêu liếc mắt liền thấy Chu bước nhanh hơn đi tới, "Ôi ôi ôi, chờ chút."Chu Kiều xoay người, chống lại ánh mắt của là ánh mắt này, Lục Hãn Kiêu không hiểu sao lại chột dạ, anh cụp mắt, nhìn chăm chú vào bình giữ nhiệt trên tay cô."Dì Tề hầm ngỗng cách thủy, nói là cho anh bồi bổ, cố ý bảo tôi đưa tới." Giọng Chu Kiều lạnh, thái độ cũng lạnh lùng, cô nhẹ nhàng đưa tay đến, "Cầm lấy. Đồ tôi đã mang tới, có ăn hay không là việc của anh."Bị ấm ức mà giọng nói còn dịu dàng như thế, thật là muốn mạng người ta nhớ tới hiểu lầm tối hôm qua, cảm giác áy náy của Lục Hãn Kiêu có thể nói là chạm đến tận linh quyết định thật nhanh, mở miệng chính là câu xin lỗi, "Việc lúc nãy, em gái Kiều, thật xin lỗi."Chu Kiều bị xưng hô bất thình lình của anh làm cho có chút buồn cười, cô tiếp tục lạnh nhạt, "Không sao cả, từ tối qua đã quen rồi.""Đừng như thế." Lục Hãn Kiêu vừa nghe đã thấy không vui, "Chỉ dựa vào chuyện cũ một ngày một đêm vừa qua, không thể nào quơ đũa cả nắm nghi ngờ nhân phẩm tốt đẹp của anh đây được!""..." Người có thể làm Chu Kiều cứng họng, thật sự không nhiều nha."Anh đây ngoại trừ thích kết giao bạn bè, thích náo nhiệt thì không còn khuyết điểm trí mạng gì khác."Chu Kiều "??"Chỉ sợ người kia nói không Hãn Kiêu chậc một tiếng, "Ánh mắt này của em làm tổn thương người khác đó, được rồi, chỉ có thêm một tật là thích ba hoa thôi.”Chu Kiều lạnh lùng mấy giây, cuối cùng vẫn không nhịn được, nụ cười thoáng hiện trên rồi cười rồi, Lục Hãn Kiêu vội vàng rèn sắt khi còn nóng, dụ dỗ, "Bình cách nhiệt inox này á? Cách tấm thép vẫn ngửi thấy mùi thơm, tay nghề dì Tề thật là càng ngày càng cao, anh cam đoan — "Chu Kiều giương mắt, chờ hắn tiếp tục biểu diễn."Canh này, thịt này, cả xương ngỗng nữa, đừng hòng anh nhổ ra!"Có kỹ năng diễn xuất như thế, người ngu ngốc này sao không đi cầm tượng vàng Oscar Kiều triệt triệt để để bật Hãn Kiêu thở phào, cười là tốt rồi, cười là tốt Chu Kiều cười đôi mắt hơi cong cong, rất đẹp. Cô đưa bình giữ nhiệt tới, "Vậy tôi về đây.""Đừng đừng đừng." Lục Hãn Kiêu ngăn cản lại, "Anh đưa em về, khuya lắm rồi ngồi xe không an toàn."Chu Kiều đang định cự tuyệt."Cơ hội trực tiếp nhìn anh ăn ngỗng, em đừng lãng phí.""..."Lục Hãn Kiêu dẫn đầu sải bước, lưu lại bóng lưng đẹp trai ngất người, "Khuyến mại thêm màn tạp kỹ, anh sẽ biểu diễn một màn nuốt bình giữ nhiệt luôn.""Phụt." Chu Kiều cười càng lớn, thật sự là lời mời nhiệt tình không thể chối từ giác động tĩnh sau lưng, là tiếng bước chân đặc biệt nhẹ nhàng linh hoạt của phái Hãn Kiêu đưa lưng về phía sau, nhếch miệng, tâm tình vui không có văn hoá Trần Thanh Hòa, tí nữa không khiến mày thua thành cục cưng bọt biển, tao cùng họ với Chu Kiều luôn!Tiến vào công quán, qua hành lang, hai người dừng lại trước cửa phòng Hãn Kiêu xoay người, "Em gái Kiều."Chu Kiều giương mắt, "Hả?""Em học số học có giỏi không?""Bình thường thôi." Chu Kiều suy nghĩ một chút, nói "Lúc tốt nghiệp, tôi xếp thứ hai toàn khóa.”"...""Thế nào?"Lục Hãn Kiêu lộ ra một nụ cười trong sáng vô hại, "Giúp anh một chuyện.""Giúp cái gì?""Giúp anh đánh bài.""...""Đấu địa chủ."
Nếu bạn đã đọc “Vợ ngọt" của Giảo Xuân Bính, chắc bạn còn nhớ một nhân vật khá là đáng chú ý được nhắc đến trong một vài phân cảnh đắt giá của câu chuyện tình yêu giữa anh chàng giang hồ Hạ Nhiên và cô bác sĩ Giản Tích. Nhân vật này có một chút tuổi thơ liên quan đến Giản Tích và cả một thời thanh xuân bên cạnh Hạ Nhiên, tên là Lục Hãn lại câu chuyện dài dòng này, thực ra chỉ là muốn củng cố cho câu nói “vật họp theo loài" mà thôi. Vâng, chính xác từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Ba thanh niên chơi chung với nhau, ai cũng đẹp trai ngời ngời, miệng tiện vô kể. Và câu chuyện “Hãn phu" này chính là kể về tình yêu vô sỉ của anh chàng bên ngoài 30 bên trong 3 tuổi Lục Hãn ra trong một gia đình rất có thế lực, ông nội là lãnh đạo gì gì đó, ba là cục trưởng cục gì đó, mẹ là giám đốc doanh nghiệp gì đó, nhưng mà anh lại không hề gì đó và này nọ. Không kế thừa bất cứ sản nghiệp hay truyền thống nào của gia đình, Lục Hãn Kiêu tự mình lăn lộn bên ngoài gây dựng sự nghiệp. Thanh xuân tập trung học hành, thanh niên tập trung làm việc, cho nên sắp đến 30 tuổi mà anh vẫn chưa biết cái gì gọi là tình đến khi gặp Chu Kiều. Cô gái nhỏ an tĩnh ngồi trên ghế sofa nhà anh, dịu dàng sợ hãi nhưng ánh mắt kiên cường, vừa nhìn thấy đã muốn mang về nhà. À, đó là anh nói cho sướng mồm thôi, chứ anh không muốn mang về nhà cũng không được. Cô gái nhỏ này chính là một nửa cháu gái nuôi của ông nội anh, hiện tại được cha mẹ gửi tới nhà anh để thi nghiên cứu sinh. Rồi xong, nhận quả này, cuộc sống bế tắc hay cuộc đời nở hoa đây?Lục Hãn Kiêu cũng không biết. Ban đầu anh nghĩ, chắc lại là chiêu trò gì của ông nội muốn “cài cắm" người quản thúc anh, nhưng rồi dần dần anh lại phát hiện ra, hình như anh sai rồi. À, theo lời đám bạn gia súc của anh hay nói, anh có bao giờ đúng Kiều rất ngoan, yên lặng hiểu chuyện, đúng với thân phận ăn nhờ ở đậu, cố gắng hết sức làm mình vô hình. Thế nhưng Lục Hãn Kiêu rất tinh mắt, anh nhìn ra được cô bé này rất giỏi, cũng rất dịu dàng và còn rất xinh đẹp nữa. Toàn là những thứ mà anh nên, hai người ở chung một nhà, tuy rằng ở giữa còn có một dì Tề cực phẩm chuyên tấu hài, nhưng quá trình phát sinh tình cảm lại không bị ảnh hưởng. Lục Hãn Kiêu tính tình phóng khoáng cởi mở, ăn nói có duyên, lại biết cách tạo bầu không khí thoải mái, thế nên dần dần, Chu Kiều gỡ xuống chút phòng bị, an tâm ở lại nhà anh học tập thi mà cuộc sống thì đâu thể nào êm đềm như vậy mãi được, ngay cả nguyên nhân Chu Kiều thân gái một mình phải đi ở nhờ nhà một thanh niên đang tuổi sung mãn cũng đã là một vấn đề rất nhạy cảm rồi. Cha mẹ có trách nhiệm nào lại có thể để con gái mình rơi vào hoàn cảnh như vậy? Hay là họ bận quá? Cũng đúng, người cha thì bận nuôi bồ nhí, người mẹ thì bận đi đánh ghen, sau cùng lại bận đánh nhau sứt đầu mẻ tranh giành tài sản ly hôn, nhưng không ai giành lấy Chu Kiều. Vậy thì để Hãn Kiêu chứng kiến cảnh đời tan nát của cô gái nhỏ, thề với lòng mình sẽ bảo vệ và che chở cho cô bằng tất cả sức mạnh. Anh cà lơ phất phơ như vậy đấy, anh miệng tiện vô sỉ như vậy đấy, nhưng những lúc Chu Kiều cần anh, anh đều có thể vững vàng chắn sóng gió trước mặt cô. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandChu Kiều động tâm rồi. Hoàn cảnh lớn lên khắc nghiệt như vậy khiến cho một cô gái tuổi đôi mươi lẽ ra phải hoạt bát yêu đời thì lại trở thành một cái bóng lẻ loi đơn độc, đối đầu với thế giới. Nhưng Lục Hãn Kiêu đã đến, che đi đôi mắt không muốn nhìn cuộc đời xám xịt, che đi đôi tai không muốn nghe lời cãi cọ, che đi cái miệng không muốn đáp lại lời vô nghĩa với những con người chỉ muốn có lợi cho bản ôm Chu Kiều vào lòng, dùng tình yêu mới chớm nở cho cô một điểm tựa. Chu Kiều đã chống đỡ lâu như vậy, thật sự đã mệt mỏi rồi. Cô buông tha chính mình, nhận lời yêu anh.“Anh sẽ chăm sóc em thật tốt, làm một người bạn trai 99 phần.”“Vì sao lại là 99 phần?”“Thiếu đi một phần, là để anh sẽ mãi vì em mà cố gắng.”Mối tình đầu luôn đẹp như tranh vẽ, nhưng cũng mong manh như pha lê. Lục Hãn Kiêu lần đầu biết yêu, không thể khống chế bản năng muốn chiếm hữu mọi thứ của Chu Kiều, cô gái nhỏ lần đầu mở lòng với một người, cố hết sức để dung nạp anh, nhưng trái tim của Lục Hãn Kiêu quá lớn, cô ôm không Hãn Kiêu cái gì cũng có, nhưng không phải là của cô, Chu Kiều hiểu rất rõ điều này. Thế nên cô luôn không ngừng nỗ lực cố gắng, tự tạo cho mình một tôn nghiêm đứng bên cạnh anh, nhưng hết lần này đến lần khác, mọi người không cho cô được như ý nguyện. Cha mẹ thay nhau tìm đến lợi dụng cô, Lục Hãn Kiêu xem tất cả nam giới quanh cô đều là tình địch, đến cuối cùng, người mẹ quyền lực của anh cũng tìm đến Kiều mang theo trái tim mệt mỏi rã rời chia tay Lục Hãn Kiêu. Nói cô hèn nhát cũng được, mà nói cô yếu đuối cũng không sao, cô chỉ là một cô gái nhỏ bé, không đủ sức gánh trách nhiệm làm tan rã cả một gia tộc lớn như lựa chọn chia tay rồi, liệu có ai được hạnh phúc? Lục Hãn Kiêu ngoài mặt không sao cả nhưng trong lòng như bị rút cạn, mỗi một ngày trôi qua anh đều ngẫm nghĩ về chuyện của mình và Chu Kiều, cuối cùng cho đến lúc gặp lại nhau lần nữa anh mới phát hiện, anh có thể không có tất cả, nhưng phải có Chu Kiều. Thế là, Lục Hãn Kiêu giả giả thật thật, lần thứ hai dụ dỗ Chu Kiều quay về bên khoảng thời gian xa cách đã khiến cả hai cùng bình tâm lại, vị trí của đối phương trong lòng mình đã là chắc chắn, vậy thì tại sao không dùng quãng thời gian còn lại để mà trân trọng nhau?Chu Kiều Và Lục Hãn Kiêu xem như là yêu lần thứ hai với cùng một người, cho nên lần này đã có kinh nghiệm. Anh thu bớt vòi bạch tuộc quấn quanh Chu Kiều lại, cho cô không gian và thời gian để cảm nhận tình yêu. Chu Kiều dẹp bỏ tự ti về hoàn cảnh, mạnh dạn cùng anh đối mặt. Mặc kệ có khó khăn thế nào, người đàn ông này cô không thể bỏ chuyện tình yêu này khá nhẹ nhàng, không nhiều nút thắt. Những rào cản này nọ cũng chỉ là chuyện thường tình ở hào môn, tổng tài quyết được hết. Thế nên, tràn ngập không khí là sự nhây bựa của Lục Hãn Kiêu cùng với dàn harem gia súc của anh. Không có gì là họ không nói được, không câu nào là không ám chỉ bậy bạ, nhưng ở trong những hoàn cảnh cần đến sự nghiêm túc, họ nhất định sẽ… à không, cũng tào lao y như vậy thôi. Cho nên, lời khuyên dành cho mọi người là, đừng đọc truyện trong lúc ăn cơm hay uống nước, kẻo ảnh hưởng đến người đối tình yêu của Chu Kiều và Lục Hãn Kiêu xin được khép lại với câu nói đậm chất ngôn tình của anh chàng họ Lục, vừa Kiêu vừa Hãn“Ngày đó em ngồi trên ghế sofa, cũng là một ngày đẹp trời như thế này. Hôm đó mặt trời đang chiếu sáng, nhưng em vừa mới quay đầu lại, mọi thứ so với em đều trở nên ảm đạm. Cảm giác chính là…Là hôm đó em đến, nhẹ nhàng cười một đỉnh đầu đến lòng bàn chân anh, tất cả đều ầm ĩ kêu gào.”____" " Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre Google/Huaban
Cùng đọc truyện Hãn Phu của tác giả Neleta tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngữ Mộc NhiênThể loại cổ trang, chủng điền, 1v1, sinh tử, sủng, xuyên việt, không gian, ôn nhu trầm ổn công x cường hãn thụ, HETóm tắt một câu Ta chỉ nghĩ làm ruộng...Giới thiệu Thiệu Vân An chưa bao giờ dám nghĩ tới việc mình chỉ gặp một sự cố thôi, từ cao phú soái ai ai cũng hâm mộ, ngước nhìn, lại xuyên về cổ đại thành nam thê...Nam mà còn đi làm "vợ" cho nam??? Lão tử mà tên trượng phu chết bầm kia lại có hai đứa con không phải máu mủ của lão tử????Được, lão tử nuốt đắng không còn "zin" thì cũng thôi đi,Lại còn nghèo đến mức không nghe nổi tiếng leng keng của đồng xu trong túi nữa lại còn, lại còn xấu xí, mù một con mắt......Thiệu Vân An cực kì, cực kì bất mãn....
hãn phu đam mỹ